0 nhận xét

Một bài hát, một suy nghĩ


Người trẻ ơi, bạn đã phải mất bao nhiêu thời gian để tìm ra con đường đúng để đi?

Phát hiện ra với cách sống như của mình từ trước đến nay, mình không hề biết ước mơ của mình là gì, chỉ đau đáu nghĩ về một tương lai tương sáng nào đó một cách mù mờ,,,là khi mình chưa chắc chắn về bất kì điều gì, bước chân nào lên phía trước cũng cảm thấy không đủ tự tin.

Mình đã suy nghĩ rất nhiều, rất nhiều, và quyết định cũng rất nhiều điều, có thể khi mới bắt đầu thì sẽ có nhiều tổn thương, kể cả cho mình và cho người thân của mình, nhưng mỗi người chỉ sống có một lần trong đời thôi, là cơ hội mà cũng là những khó khăn nối tiếp khó khăn, ai biết trước được tương lai như thế nào, nhưng mình muốn bước ra một cách ngạo nghễ, và không muốn dung túng cho mình nữa, phải cố gắng bù đắp cho những gì đã bỏ phí trước đây.

Bài này làm cho mình nghĩ đến những điều đó, nếu sống không có ước mơ, cả cuộc đời này coi như bỏ phí cả.^^
                                                                                                                                            _ Viết bởi chị _
read more
0 nhận xét

Viết cái entry lần đầu tiên

Mấy hôm nay mình cũng thật là, phát hiện ra mình hình như đã già đi mất rồi, trí nhớ kém quá kém, tự dưng lật giở cuốn sổ ghi chép mới nhớ ra có cái blog mà hai chị em mình đặt ra, để cùng viết, nhớ ra lúc mới dùng có vẻ như loay hoay một hồi mà không biết cách vào edit,,,gà ghê gớm ý >.<...thế là bẵng luôn cho đến ngày hôm nay.
Dạo này trí nhớ mình kém quá thể cơ ấy...vừa làm xong việc gì đó lại tự dưng quên sạch sẽ, nhiều lúc bị OB phát hiện là mình hay quên thứ này thứ kia, tự dưng mình trở thành người dễ nổi nóng, mặt bỗng trở nên xấu xí,,,chắc mình sẽ già nhanh mất.
Dạo này đi tập yoga cùng Rin nầy, cảm thấy gân cốt cũng giãn ra nhiều rồi, mong rằng tinh thần sẽ tốt hơn, không bị sì trét nhiều nữa.
Trời lạnh rùi, mình cảm thấy hơi có chút đau đầu đấy, hức,,,
Mấy hum nay OB và thằng Tr đi ra ngoài chăm chỉ làm việc, mình ở nhà chăm sóc cái web bán hàng, chắc phải học nhiều thứ lắm, cái gì cũng rối mù mù, mình phải ghi lại từng nội dung cần làm một, nếu không ghi lại chắc mình lại cáu lật bàn mất,,,hihi.( http://spsurfing.vn )
Tối nay nghe nói chỗ indochina có tổ chức halloween, chẳng biết có thời gian hông nữa, nếu có chắc cũng qua xem thử xem thế nào. Lễ tết tây này, ít khi tham gia, mà thấy bọn nó tham gia các party cũng vui vẻ lắm ^^
Cái entry đầu tiên viết vậy thôi, mình giờ phải cố gắng viết liên tục mới được, ghi lại những việc cần nhớ không mình hay quên lắm, ghi lại để nhớ :))
                                                                                                                                        - Viết bởi chị -
read more
0 nhận xét

Nhà máy điện hạt nhân tại Ninh Thuận, có nên lo lắng?

Vừa rồi, ngày 15 tháng 8, tôi đã tham gia sự kiện ngày hội sinh viên toàn cầu. Và vấn đề các bạn trẻ đề cập đến là việc xây dựng nhà máy điện hạt nhân tại các quốc gia.
Là một đứa ù lì, tôi chẳng hay cập nhật thông tin, nên chỉ mang máng biết có một loại nhà máy là nhà máy điện hạt nhân, và cảm giác của tôi về nó là NGUY HIỂM.
Tham gia sự kiện đó, tôi có biết thêm chút ít về điểm tốt của nhà máy này, đó là năng lượng mà nó có thể cung cấp là cực kì lớn, và nhân tạo. Trong khi nhà máy thủy điện và nhiệt điện phải dựa hoàn toàn vào tài nguyên thiên nhiên, cái mà đang ngày một cạn kiệt.
Các đại diện của khoảng hai mươi nước lên phát biểu. Tôi thấy được sự lo lắng thể hiện trên khuôn mặt của mỗi bạn lên phát biểu về tình hình nhà máy hạt nhân tại nước mình. Tôi được xem những hình ảnh khủng khiếp của những ảnh hưởng của việc rò rỉ hạt nhân. Trong quá khứ là vụ nổ Chernobyl tại Nga biến cả một khu vực lớn thành khu đất chết. Và gần đây nhất là thảm họa sóng thần Nhật Bản quét sạch những gì trên đường đi của nó. Một anh bạn Nhật Bản kể với chúng tôi rằng sau khi quay về nhà, anh nhìn đám tàn tích sau thảm họa kinh hoàng đó với ánh mắt bàng hoàng. Anh chỉ biết hỏi mẹ chuyện gì đã xảy ra. Lúc đó không còn điện, không còn gas, không còn nhà. Tất cả còn lại chỉ là một đống đổ nát. Và người dân thì mất phương hướng. Mọi việc xảy ra quá nhanh. Và nó cướp đi quá nhiều thứ từ người dân, đặc biệt là những người họ yêu thương.
Các bạn quốc tế cũng thể hiện sự lo lắng khi biết sắp tới đây nhà máy điện hạt nhân Ninh Thuận sẽ được sử dụng. Vì Việt Nam nằm trong vùng nguy hiểm và có thể sẽ chịu một ảnh hưởng tương tự như Nhật Bản. Nếu như thế thì sẽ thật khủng khiếp vì nước ta sẽ thật khó gượng dậy nếu chẳng may có sự cố rò rỉ hay nổ nhà máy hạt nhân như thế.
Không phủ nhận mặt tốt của các nhà máy hạt nhân, nhưng trong tương lai Việt Nam sẽ còn tiếp tục xây dựng thêm nhiều nhà máy hạt nhân nữa. Rồi sẽ ra sao?
-Viết bởi Em-
read more
0 nhận xét

Tiết kiệm thời gian

Ai đó nói, thời gian là vàng.
Liệu điều đó có đúng không? ...Tôi nghĩ chắc sẽ đúng với những ai biết quý trọng thời gian.
Tôi hiện đang là sinh viên năm ba của một trường đại học cũng được gọi là danh giá ở Hà Nội.
Nhìn lại hai năm học đại học vừa rồi, bỗng dưng tôi thấy tiếc nuối. Lười biếng, ham vui là đặc tính của tôi. Vì ham vui quá mà quên đi điều tôi định làm trong tương lai. Tôi cũng phải cười khẩy vào mặt mình vì tôi cũng chẳng khác gì thùng rỗng kêu to. "Mơ ước của tôi to lắm, sau này làm cái này cái kia". Đó là thói quen xấu tôi nên quit luôn.
"Hai năm trôi qua nhanh thật nhỉ, bọn mình đã học được cái gì thế không biết" là câu nói than phiền điển hình của tôi và các bạn. Bảng điểm thì tụt dốc thảm hại theo năm tháng, tinh thần học tập thì như xe đạp lao dốc không phanh mà tinh thần chơi thì như trực thăng lên thẳng. Chúng tôi như những con cá mắc cạn, thều thào bảo nhau cùng nhảy trở lại nước đi nhưng lại không biết phải nhảy như thế nào.
Chúng tôi mong một cái gì đó ở bản thân, mong một cái gì đó từ phía giáo viên, và tất cả những ai ở xung quanh.
Mà mong chờ là sự ăn mòn thời gian.
Tôi rất thích cái cách mà Michael Ende miêu tả thời gian trong "Momo". Từ trong không trung hiện ra một con lắc lấp lánh tiến tới cái hồ nước đen ngòm. Rồi bỗng nhiên từ làn nước đen đặc đó hiện ra một bông hoa được đan lại từ nhiều màu sắc, nó nở rộ và tỏa ra một mùi hương mà ai cũng đam mê. Khi con lắc rời khỏi cái hồ nước, bông hoa kia héo úa, để lại trong lòng cô bé Momo một nỗi buồn vô hạn. Rôi con lắc lại một lần nữa không biết bắt đầu từ chỗ nào xuất hiện, tiến tới một điểm khác trên hồ, và một bông hoa khác rực rỡ hơn bông trước trồi lên từ mặt hồ và khoe hương sắc. Con lắc lại rời đi, và bông hoa kia héo úa. Cứ thế, tiếp tục thời gian được tạo ra như thế với những bông hoa thời gian, chúng tàn rồi lại nở, nở rồi lại tàn, khiến cô bé Momo tận hưởng cái cảm giác buồn với sự héo tàn của bông thời gian và cảm giác hạnh phúc khi nhìn thấy sự tái sinh của thời gian.
Live life to the full - sống trọn vẹn và save time - tiết kiệm thời gian là cách duy nhất để chúng ta không cảm thấy tiếc nuối những giây phút đã qua.
Nhưng tiết kiệm thời gian như thế nào mới là hiệu quả?
Tôi thấy mình cũng khá may mắn khi theo học lớp IELTS của cô Nhã. Cô bắt chúng tôi làm khá nhiều bài tập và học từ mới. Tôi đã phải nỗ lực khá nhiều để có thể giải quyết tất cả. Và tôi cũng thấy thích thú với việc học từ mới. Việc lập sổ từ vựng khá hiệu quả vì tôi có thể học mọi lúc mọi nơi. Tôi tận dụng mọi thời gian có thể để học. Nhẩm từ mới trong lúc đi bộ hay học từ mới trong lúc đợi xe buýt. Cuộc sống bỗng dưng trở nên bận rộn vui vẻ hẳn lên. Tôi bắt đầu thấy cảm giác muốn học mà từ lâu tôi đã mất nay quay về. Lấp đầy các khoảng trống thời gian bằng công việc mình yêu thích, để cảm giác mình tồn tại và trưởng thành.
Chỉ có một cách để đến với cái đích mình mong muốn một cách nhanh nhất, đó là sử dụng thời gian mình có một cách hiệu quả, không để ai đánh cắp được thời gian của mình và không để lãng phí thời gian của mình để rồi phải kêu lên sao một ngày chỉ có 24 tiếng nhỉ:P
Sau khi học với cô Nhã, tôi chợt thấy tiếc thời gian đã qua đến phát khóc. Time management của tôi tệ hại đến mức tôi còn giận chính bản thân mình.
Thế nên bây giờ là lúc tôi nhìn thấy bông hoa giờ nở rộ.
-Viết bởi Em-
read more
0 nhận xét

Lo lắng

Nhiều khi nhớ được giấc mơ của mình lại không tốt tí nào.
Dạo này thời tiết thay đổi nhiều, mưa tầm tã réo rắt, ngày hôm sau lại nắng được. Có lẽ vì thế mà tôi lại mơ mộng linh tinh.
Không biết từ lúc nào tôi đã ngồi trên chiếc xe đấy, xe 45 chỗ ngồi. Mẹ và tôi cùng đi đâu đó. Không khí có vẻ rất vui. Thế rồi từ phía trước có một chiếc xe to lao đến, làm chiếc xe chúng tôi đang ngồi chia làm hai. Tôi ngồi bên phải nên không sao hết, nhưng nửa bên trái nát vụn. Và mẹ tôi ngồi ở nửa hàng ghế bên trái.
Mẹ biến mất. Tôi đã phải gào khản cả họng để tìm mẹ. Sau đó tôi không nhớ phải mất bao lâu mới tìm ra mẹ. Lúc tìm ra thì mẹ tôi bị mất trí, quên hết mọi chuyện.
Rồi tôi tỉnh dậy, giật mình. Tôi tự trấn an mình chỉ là một giấc mơ thôi, cũng không có gì đáng lo.
Một người lạ mặt đến gặp tôi, người tôi chưa nhìn thấy bao giờ. Bà ta tự xưng là nhà tiên tri. Và nói rằng tôi và mẹ sẽ gặp bất trắc, tôi thì còn có cách cứu, còn mẹ tôi thì sẽ không qua khỏi vào ngày 15 âm tháng này. Một luồng điện chạy dọc sống lưng tôi.
Tôi một mực không tin nhưng ánh nhìn của bà ta rất kì lạ, như xoáy vào tôi. Đôi mắt bà ta trong vắt không một gợn sóng làm tôi băn khoăn.
Lúc tôi tỉnh dậy là tám giờ sáng. Mùi không khí ẩm của buổi tối hôm trước mưa to tản khắp phòng. Phòng kí túc xá lại tối nên đầu óc tôi vẫn như đang chìm vào lời nói của bà tiên tri kia.
Biết là lo lắng cũng chẳng giúp được gì. Có lẽ tôi nên đi chùa thắp hương làm mình yên tâm hơn. Mong cho đợt bão này mau qua.
-Viết bởi Em-
read more
0 nhận xét

Truyện ngắn dịch - Từ bỏ giấc mơ

“ Vậy chính xác tại sao cháu lại ở đây?” đứa cháu gái mười chín tuổi ngồi cạnh bên tôi hỏi. Chiếc đèn lồng bên cạnh chúng tôi nhả một thứ ánh sáng lập lòe qua xưởng thuộc da âm u bị bỏ hoang. Sự kì quái, mạng nhện phủ đầy lấy mọi thanh xà gỗ, bàn gia công và các cái bàn, tất cả đều gây ra cho cháu tôi sự rùng mình.
Tôi khẽ liếc nhìn gương mặt ngây thơ của cháu tôi, và ước rằng một lần nữa tôi được sinh ra trong cái thời của con bé hơn là của tôi. “Để xác nhận cảm xúc”
“Sau đó cháu sẽ không gặp bất cứ một sự nguy hiểm nào nữa đúng không, dì Aunt Margryte?” con bé ngập ngừng hỏi.
“Đương nhiên là không rồi, Geruscha.” Tôi nói một cách điềm nhiên để tránh thể hiện sự mất bình tĩnh của tôi trong bộ đồ tang xác xơ màu đen.
“Dì có biết ai là chủ của nơi này không?”
“ Ta đã từng. Chà, ta đoán ta vẫn là chủ nơi này” Những kí ức về những ngày tươi đẹp từ những thế kỉ trước đã trôi qua chồng chéo lên nhau qua những chiếc ghế đẩu đã gẫy và những chiếc ghế băng xiêu vẹo. Tôi kìm nén bờ môi giữ những nỗi đau sâu thẳm tại nơi này.
“ Vậy tại sao dì không bán nó đi? Dường như cấu trúc của nó vẫn còn nguyên vẹn; chắc chắn sẽ có thợ thuộc da sẽ mua lại nó chứ?”
“ Cháu hỏi nhiều quá rồi đó, Geruscha,” tôi nghiêm giọng.
“ Thì dì là người yêu cầu cháu đến đây tối nay mà,” con bé bĩu môi.
“Ừ thì ta đã giữ nơi này bởi vì nó sẽ được dùng cho một dịp thích hợp, như hôm nay chẳng hạn,” Phải một lúc sau tôi mới trả lời.
Câu hỏi tiếp theo của Geruscha đã chết cứng trên môi con bé khi cánh cửa trước mặt mở ra, rồi một người đàn ông với vết sẹo khủng khiếp trên mặt bước ra, anh ta vận một bộ đồ lính đánh thuê. Tôi đặt một cánh tay lên ngực con bé để trấn an nó.
Những tấm sàn gỗ cột kẹt dưới cân nặng của người đàn ông lạ, anh ta đang tiến đến gần chúng tôi. Đôi mắt lạnh đó xoắn lấy tôi, và sau đó dò xét cháu gái tôi như thể con bé là một con ngựa được rao bán. “Ai đây”, ông ta cằn nhằn.
“ Đây là Geruscha, cháu gái tôi,” tôi đáp lại với giọng nói lạnh như băng để phù hợp với cách ông ta thể hiện ra ngoài.
“Sao con bé lại ở đây?” anh ta ngắt lời.
“Chà, để tôi xem nào,” tôi trả lời ngay lập tức, “có lẽ nên cho thêm chút ánh sáng cho những cuộc gặp gỡ bí mật đầy quyến rũ mà chúng ta có chứ nhỉ.”
Hướng sự quan tâm lại về phía tôi, người đàn ông vỗ cái ví vải trên cái bàn ọp ẹp trước mặt chúng tôi. Tôi chẳng thể hiện sự biết ơn đối với anh ta với số tiền đó.
Sự tức giận hằn lên rõ rệt trong ánh mắt của anh ta. “Cô thậm chí không hỏi thăm tôi đã làm được điều gi sao?”
“Ồ, tại sao không, bởi vì điều đó rất có nghĩa đối với anh. Nói cho tôi biết, anh đã làm đươc những gì gần đây?”
Anh ta đưa lên ba ngón tay, “Tôi mất gần ba năm để lùng sục từng thước đất Stuhlingen, nhưng mười ba kẻ đó đã bị đưa ra trước pháp luật.”
Tôi nhướn người về phía trước chầm chậm, cẩn thận để không làm đổ cái ghế đẩu ọp ẹp. “ Bây giờ anh cảm thấy tốt hơn chưa? Anh thấy điều này đã làm hài lòng anh chưa?”
Anh ta không ấn tượng gì. “ Nó không phải là về sự thỏa mãn. Nó là công l‎‎í. »
« Ý anh là sự trả thù, » Tôi thắc mắc.
« Gì cũng được, » anh ta càu nhàu. «  Cô thì cho rằng nó đã xong, Margryte. Những tên đó phải bị đưa ra công l‎í vì tội lỗi chúng đã gây ra. Tôi sẽ không cho phép những kẻ giết người sâu mọt đó có những hành vi ghê tởm như thế vẫn được quay về với xã hội và được công nhận là một công dân một lần nữa. »
Một đám mây bụi xoáy lên ngọn đèn lồng đang cháy sáng khi tôi cầm lấy cái ví trên bàn. « Đã hai mươi lăm năm rồi. Khi nào anh sẽ trở nên mệt mỏi với sự tìm kiếm này ? »
« Khi mà tôi sẽ tìm được tất cả bọn chúng, Margryte, và sẽ không phải là trước lúc đó, » anh ta nói trước khi ra khỏi xưởng mà không ngoảnh lại. Anh ta biến mất vào màn đêm.
Cháu gái tôi đã tìm lại được giọng nói. « Người đàn ông đó là ai thế dì Margryte ? »
« Chồng của dì, Geruscha à, » tôi thừa nhận.
« Walther Sighard ? Cháu tưởng chú ấy đã chết trong cuộc nổi loạn Peasants, năm 1525,” con bé la lên.
“ Đó là điều mà chú ấy muốn họ nghĩ vậy, Geruscha.”
“Họ ư, dì Margryte? Ý dì là những người đứng đầu trong cuộc nổi loạn?” con bé nhấn mạnh.
“ Không chỉ những người lãnh đạo đâu, Geruscha à, mà là tất cả những người nổi dậy, những người đã phạm vào cuộc chiến đẫm máu của Weisberg. Hai mươi năm trước, chú ấy đã bị săn đuổi và và bị giết chết giống như chín mươi người khác,” Tôi trả lời như từ một khoảng xa xăm nào đó.
“Nhưng, dì Margryte, dì nói cứ như thể dì không tán thành điều đó. Không phải là cuộc nổi loạn đó đã giết chết bố mẹ và hai người chị của dì cũng như hàng trăm người khác đó hay sao?”
Tôi gật đầu. “ Đúng là như vậy. Nhưng cháu biết không. Ta đã nghĩ chúng ta thật may mắn khi chúng ta vẫn sống sót. Chúng ta vẫn có nhau, hai cậu bé đáng yêu, và xưởng thuộc da này. Ta muốn hài lòng với cuộc sống của chúng ta, nhưng Walther không như vậy. Anh ấy trở nên bị ám ảnh với sự trả thù – một nỗi ám ảnh đã lấy đi của anh ấy không chỉ gia đình thương yêu luôn cần anh ấy – mà còn mơ ước và tương lai của anh ấy. Tối nay là lần thứ năm ta gặp lại chú cháu trong vòng hai nươi năm qua.”
“Cháu không biết phải nói gì nữa, dì Margryte.”
“Về nhà thôi, Geruscha”


Chú thích

Xưởng thuộc da: Xưởng làm nghề thuộc da, tức là nhuộm màu da và trang trí hoa văn lên những tấm da động vật.
Cuộc nổi loạn Peasants (Peasants Revolt): Một cuộc nổi loạn tại Anh của người dân , nhằm mục đích chống lại thuế và những sự không công bằng áp bức người nghèo. Đây là một trong những cuộc nổi loạn tiêu biểu nhất của Anh thời kì trung cổ. Cuộc nổi loạn này đã thất bại dưới sự đàn áp của vua Richard II
read more
1 nhận xét

ảnh


read more